Cuộc hôn nhân không phải là điều đơn giản, xung quanh đó có rất nhiều vấn đề đáng để bình luận. Nhưng sẽ còn khốn khó hơn rất nhiều nếu một ai đó đã có một gia đình tan vỡ và đang sống trong cuộc hôn nhân thứ hai

1 - Nổi máu ghen, bởi ám ảnh đối tác cũ đã bạc tình
Đúng thế, tôi thường xuyên kiểm tra tin nhắn và thư điện tử của chồng, tôi ngửi áo sơ mi, lục soát túi quần. Tôi hành hạ anh ta bằng những câu hỏi đại loại: Đi đâu, đi với ai và tốn bao nhiêu tiền (trường hợp phát sinh khoản chi tiêu nào đó). Gần đây thậm chí tôi còn nảy sinh ý tưởng thuê thám tử tư theo sát anh ta - thiếu phụ 29 tuổi bức xúc bộc bạch.
Tôi không muốn lần thứ hai rơi xuống địa ngục, mà người chồng cũ (không chung thuỷ) đã tạo cho tôi. Bây giờ tôi muốn giữ bầu máu lạnh và kiểm soát tình hình. Tôi biết rằng, bản thân không thể né tránh thất vọng tiếp theo chỉ vì lý do: Biết rõ giờ giấc làm việc của đối tác, song tối thiểu tôi sẽ không bị bất ngờ. Cho dù anh chồng thứ hai chưa để lộ chứng cứ gì, tuy nhiên trí giác quá mẫn cảm của tôi thỉnh thoảng vẫn cung cấp cho tôi những tình huống tưởng tượng, trong đó xuất hiện người đàn bà khác trong vòng tay anh.
Tôi đã quá mệt mỏi với bản thân, vậy nên tôi không ngạc nhiên, nếu anh cảm thấy ngạt thở trong "cái nhà tù" nghi ngờ như thế. Gần đây anh thẳng thừng phản công tôi: "Tôi có bồ bịch, "trăng gió" gì đâu! Vậy thì cớ sao tôi phải chịu tra tấn như vậy?". Tiếc rằng có lẽ tôi đã không còn lòng tin với bất cứ người đàn ông nào...
Chuyên gia tâm lý nói gì với tình huống trên?
Ghen tuông trong mối quan hệ vợ chồng (giống như những tình cảm khác) - có thể chấp nhận. Thế nhưng, rất đáng lo ngại - một khi nỗ lực tìm dấu vết ngoại tình trở thành mục đích cuộc sống. Bởi trong trường hợp đó bạn đã rơi xuống vực thẳm hội chứng bị ám ảnh thực sự. Người lên cơn ghen cần phải ý thức được rằng, mở ra trò chơi "thám tử tư", bạn cũng không thể trấn an được "cơn bốc hoả" đang hành hạ bản thân. Tồi tệ hơn, đặt tổ ấm vào phép thử này, bạn có thể huỷ hoại tình yêu vốn có giữa hai người. Và, thật phi lý, bằng những mối nghi ngờ liên tục của mình, bạn có thể đẩy "nửa thứ hai" của mình vào con đường phản bội thực sự!
2 - Những đứa con riêng không chấp nhận bố dượng
Cả hai đứa con trai của tôi đều coi chồng thứ hai của tôi như phần tử "gây rối" - nữ chủ nhân cửa hàng tạp phẩm 45 tuổi phàn nàn - Bố đẻ của chúng qua đời vì tai nạn giao thông. Sự kiện xảy ra sáu năm trước. Mãi cách đây một tháng tôi mới đi bước nữa. Khi biết chuyện, những đứa con riêng của tôi đã mất bố trong bối cảnh nào, người chồng mới của tôi đã cố gắng làm tất cả những gì có thể, để tạo cho chúng ngôi nhà an toàn. Anh cùng học bài với chúng, giúp chúng thao tác máy tính, mua vé cho chúng đi xem đá bóng... Và vô hiệu!
Anh không thể tìm được tiếng nói chung với hai đứa trẻ. Không chỉ có vậy, anh thường phải đối mặt với thái độ thù nghịch. Lời tuyên bố thường trực, mà anh được nghe có nội dung: "Đừng xía vào chuyện người khác, ông không phải là bố chúng tôi!".
Thật khó bẻ lại lý lẽ như thế. Hai con tôi đã lớn (14 và 16 tuổi), thiết tưởng, chúng phải hiểu rằng, mẹ chúng có quyền lo toan cuộc sống riêng tư. Thế nhưng rõ ràng, cả hai đứa con tôi vẫn chưa quên được nỗi buồn mất cha. Tôi e ngại rằng, chồng tôi sẽ hết kiên nhẫn và bỏ mặc mẹ con tôi.
Chuyên gia tâm lý nói gì?
Cần phải nói chuyện cả với bố dượng và các con. Với bố dượng, hãy "nhắc nhở" rằng, đừng nên tỏ ra nhiệt tình quá mức. Lý do: Một khi chứng tỏ bản thân cần mối quan hệ tốt với những đứa trẻ mồ côi bố, lũ trẻ - vì lòng sĩ diện trẻ con - càng tỏ ra bất cần và thiếu thiện chí. Còn với hai đứa con riêng - cần phải giải thích rằng, bố dượng không hề có ý định chiếm đoạt vị trí của cha chúng - vị trí ấy không hề bị đe doạ. Và cũng không phải là hành vi phản bội cha đẻ - nếu yêu quý bố dượng.
3 - Bà ngoại liên tục so sánh con rể hiện tại với con rể trước...
Tôi chưa thể quên cuộc gặp đầu tiên của Tuấn với mẹ tôi - thiếu phụ 32 tuổi chân thành kể. - Thậm chí bà không che giấu sự thật, bản thân thất vọng thế nào với sự lựa chọn mới của tôi. Bao giờ bà cũng yêu quý con rể đầu. Theo bà, đó là anh con rể lý tưởng: "Đẹp trai, thông minh, tháo vát và con cái gia đình lịch sự". Chỉ có điều, tất cả những ưu điểm đó để làm gì, khi anh ta đã bỏ rơi con gái bà? Tuấn có thể không có những tố chất ấy, song anh ấy rất tốt và thực lòng yêu tôi. Thế nhưng mẹ tôi lại cho rằng, tôi đã mù quáng. Bà không bỏ qua bất cứ cơ hội nào, để tận dụng ca ngợi con rể đầu. Tôi đã chứng kiến không ít trường hợp Tuấn bị bà mỉa mai dạng: "- Cậu mua đôi giày mầu nâu? Chồng trước của Loan bao giờ cũng đi giày đen. Chỉ mầu đen mới lịch sự" (?!). Mới đây Tuấn hỏi tôi, liệu đã chán anh chưa?
Chuyên gia tâm lý nói gì?
Khi có ai trong gia đình cố ý làm xấu mối quan hệ giữa vợ chồng, cần phải dành tối đa nỗ lực để củng cố mối quan hệ ấy. Nếu mối quan hệ hai người vững như bàn thạch, mọi làn gió dèm pha đều vô tác dụng. Đối tượng bị chê bai sẽ chống đỡ dễ hơn với mọi đòn đánh, một khi biết chắc rằng, bản thân thích gì ở anh ta và lý do quyết định sống cùng đối tác.
4 - Tiền nong với con riêng
Chúng tôi gần như sẽ phải chia tay - nữ y tá 35 tuổi tâm sự. - Anh ấy có hai con từ cuộc hôn nhân trước (11 tuổi và 9 tuổi). Con gái riêng của chúng tôi mới ba tuổi. Có lẽ chúng tôi sẽ không quyết định có thêm nhân khẩu, cho dù từ lâu đã ao ước một gia đình lớn hơn. Chồng tôi là tài xế xe buýt, không có khả năng tăng thu nhập đột biến, thêm nữa hai phần ba tiền lương hàng tháng của anh đã chi cho hai đứa con riêng. Anh ấy thường xuyên cung cấp cho chúng số tiền lớn hơn quy định nuôi con của luật pháp, song vẫn không bao giờ từ chối, mỗi khi chúng gọi điện, xin thêm. Tôi không biết, bản thân nên làm gì trong tình huống như vậy.
Một mặt tôi hiểu - anh ấy rất thương con và cảm thấy lương tâm bị cắt dứt. Chỉ là "bố ngày chủ nhật", thế nên cho dù đã cố gắng bù đắp cho chúng bằng tiền bạc, song vẫn không thể gần con mãi mãi. Thế nhưng từ lâu anh đã có gia đình thứ hai. Phải chăng cả tôi và con gái ba tuổi đối với anh ít quan trọng hơn? Tôi không bao giờ muốn tranh cãi với chồng về chuyện tiền nong, nhưng tôi cũng có những nhu cầu và mơ ước của mình. Cuộc sống với cái bút chì thường trực trên tay đã làm tôi quá mệt mỏi. Từ ngày trở thành vợ chồng, chúng tôi chưa từng có tiền để đi nghỉ mát, hoặc thậm chí thay bộ bàn ăn...
Chuyên gia tâm lý nói gì?
Trước tiên cần phải làm cho anh chồng biết rằng, không thể mua được tình yêu của những đứa trẻ kia, cho dù có đầu tư cho chúng cả thế giới này. Hoàn toàn không thể trở thành ông bố tốt hơn thông qua việc thoả mãn mọi mong muốn của chúng - cuối cùng chúng sẽ coi bố như cái máy in tiền. Vì thế, nếu anh ta thực sự cần tình cảm gần gũi với các con, nhất thiết phải xây dựng nó thông qua các cuộc gặp gỡ, chuyện trò, chứ không chỉ đổ cho chúng tiền bạc. Nhất là trong bối cảnh không dễ kiếm tiền như hiện nay.
Tất nhiên người vợ hai cũng phải vui vẻ với những hy sinh nhất định và chấp nhận thực tế: Những đứa con riêng của đối tác có quyền của chúng. Trường hợp cảm thấy khoản chi tiêu nào không hợp lý ảnh hưởng đến "ngân sách" chung của gia đình - nhất thiết hai người phải bàn bạc cởi mở, để đi đến nhất trí. Bởi sẽ không thể chấp nhận tình trạng con chung của hai người không có sự trợ giúp tài chính tối thiểu tương đương với hai đứa con riêng của chồng.
5 - "Nửa thứ hai" duy trì mối quan hệ quá thân thiết với vợ cũ
Tôi có cảm tưởng, vợ cũ của chồng tôi lượn lờ không khác gì con ma trong ngôi nhà của gia đình - nữ kế toán 40 tuổi não nuột thở dài. - Thời gian đầu thậm chí tôi cảm thấy thích thú, khi hai người vẫn duy trì mối quan hệ thân thiện. Tôi từng nghĩ: "Điều đó chỉ chứng tỏ rằng, hai người có thể chia tay nhau một cách có văn hoá - không có sự cay cú và "bôi tro trát trấu" vào mặt nhau. Thật tuyệt, khi họ vẫn trân trọng nhau và những gì đã gắn kết hai người".
Cuộc hôn nhân ngắn ngủi, không có con cái. Cả hai làm người ta liên tưởng đến những con mèo - mỗi con đi một đường. Chắc chắn vì thế họ không thể chung sống lâu hơn. Bây giờ khi hàng ngày không nhìn thấy nhau, điều phi thường lại kéo họ xích lại gần nhau. Cô ta có thể gọi điện vào cả ngày lễ và yêu cầu chồng tôi đến nhà ả để sửa chiếc vòi nước bị rò rỉ. Và máu trong người tôi sôi lên, mỗi khi nghe thấy giọng nói đường mật, rắn độc của ả. Đỉnh điểm của sự trơ trẽn đối với tôi là đề suất mời cô ta đến nhà ăn bữa Tất niên của anh chồng. Tất nhiên tôi một mực phản đối!
Bất chấp tất cả, ả vẫn tìm được cách để có mặt tại bữa ăn với gia đình, thực ra là với riêng chồng tôi (vả lại mong muốn của ả chỉ có vậy). Và ả gọi điện ngay sau khi ra về khỏi nhà tôi. Ả khóc lóc trong ống nghe, than vãn vì cảm giác cô đơn. Và chồng tôi quyết định: "Đến nhà anh cho đỡ buồn!" (?!).
Suốt thời gian còn lại buổi tối hôm ấy tôi thấy mình bị đẩy ra đường ray phụ, tức giống như bối cảnh - mỗi khi ả xuất hiện ở nhà tôi. Cuộc sống như thế rất thích hợp với ả: - "Sở hữu" đấng mày râu bất cứ khi nào có nhu cầu; không phải chăm sóc, giặt giũ, nấu ăn... cho gã, nhưng lúc nào cũng có chỗ dựa tin cậy. Chồng tôi cũng tinh tướng ra mặt (bởi có tới hai người đàn bà đeo đuổi!). Tình hình thật bệnh hoạn. Tôi có cảm giác như bản thân đang sống trong một tam giác nào đó...
Chuyên gia tâm lý nói gì?
Cần phải kiên quyết dựng con đê chống lại những hành vi kỳ quặc như thế. Hãy nói thẳng với chồng rằng, có những ngày, khi chúng ta muốn (và hoàn toàn có quyền!) Không có người thứ ba. Tuy nhiên không nên đặt vấn đề lên đầu mũi dao, kiểu ra tối hậu thư: "Anh không bao giờ được gặp cô ta nữa", hoặc "Hãy vĩnh viễn kết thúc mối quan hệ ấy!" Bởi khi ấy đối tác có thể cảm thấy bị khủng bố tình cảm và bị đẩy vào chân tường. Tốt hơn hãy bình tĩnh lái anh ta đến việc cùng xác định vùng lãnh thổ, mà không ai ngoài gia đình mới có thể xuất hiện. Cũng cần phải làm tất cả, để chồng ý thức được rằng, sự giúp đỡ vợ cũ không có nghĩa là có thể phục vụ bất cứ lúc nào.
6 - Đối tác dành quá nhiều thời gian cho những đứa con từ cuộc hôn nhân trước
Chúng tôi mới trở thành vợ chồng, song tôi đã thấy tương lai đen tối - nữ biên tập viên một nhà xuất bản 31 tuổi ngao ngán. - Ai cũng biết, nếu muốn có hạnh phúc vợ chồng, cần phải tận dụng tối đa thời gian bên nhau. Trong khi tôi không thể nhớ, chồng tôi có ngày chủ nhật rảnh rỗi cuối cùng khi nào. Vấn đề không phải vì công việc kiếm tiền, mà vì hai đứa con vẫn đang sống với người vợ cũ.
Tôi hiểu, anh nhớ và khao khát thời gian tối đa ở bên nó, nếu vậy - tại sao anh quyết định lấy tôi? Tôi không lấy chồng, để có những chiều thứ bẩy lạc lõng cô đơn trong các trung tâm thương mại. Tất nhiên đã hơn một lần tôi cố ý "tình cờ" gặp họ giữa đường, song những khi ấy tôi cảm thấy bản thân không khác gì cái bánh xe thứ năm của cái ô tô.
Anh ta "dính" với hai đứa con, hoàn toàn không ngó ngàng gì đến tôi. Hai đứa trẻ thấy bố đối xử với tôi thế nào; chúng cũng dửng dưng như vậy. Tháng tám năm ngoái chúng tôi đã có kế hoạch đi du lịch Trung Quốc, thế nhưng bỗng nhiên vợ cũ của anh lăn ra ốm và người nào đó phải nhận chăm sóc lũ trẻ. Chồng tôi đã cho hai đứa con đi du lịch. Vào thời điểm ấy tôi không thể nghỉ việc ở cơ quan và thế là chuyến đi chung chỉ còn là giấc mơ. Thêm một thấy bản thân bị ném ra khỏi nhà. Thật khủng khiếp, khi tôi phải ganh đua với hai đứa nhãi ranh vì mối quan tâm của một người đàn ông...
Chuyên gia tâm lý nói gì?
Cần thiết, để người phụ nữ thú nhận với chồng rằng, bản thân cảm thấy bị bỏ rơi và thừa thải. Việc đó không có gì đáng xấu hổ. Trái lại là sự cấp thiết. Bởi kìm nén càng lâu trong lòng nỗi uất ức, sức mạnh công phá của nó càng lớn - một khi bùng nổ. Những vấn đề loại này cần phải giải quyết tức thì.
Người vợ cần nói, bản thân kỳ vọng hành vi ứng xử của chồng thế nào. Hãy hỏi, chồng muốn bản thân quan hệ thế nào với lũ trẻ? Có thể đưa ra giải pháp thoả hiệp nào đó (thí dụ - chủ nhật tuần này anh đưa các con đi chơi; chủ nhật tuần sau - anh em mình ghé thăm ông bà nội). Mặt khác cần phải ý thức được rằng, phận làm bố đồng nghĩa với hàng loạt nghĩa vụ, mà đấng mày râu nghiêm túc không thể bỏ qua. Mọi nỗ lực tước bỏ quyền chăm sóc con riêng của người làm bố đều bị lên án là ích kỷ. Thế nên, chớ than vãn - trường hợp có phải cắn răng và thay đổi kế hoạch gì đó.
Trích từ _ Xã Luận
